Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

TỰ BẠCH

  1 - CHẠM THU LÁ KHÓC

Đã lỡ nhau rồi chuyện thuở xưa
Tàn đêm nỗi sớm với niềm trưa
Tơ khoan nhặt khúc hòa trong gió
Hoa tả tơi cành quyện giữa mưa
Chín nhớ người ơi ? đâu giám tỏ
Mười thương ta hởi! chẳng liều đưa
Chạm thu lá khóc rừng hiu quạnh
Nghe quánh hồn đau chuyện muộn thừa

2 - MỀN TRÁI TƯƠNG TƯ

Gĩư hộ giùm nhau cái nhớ thừa
Một lần xa lắc chuyến đò đưa
Tình gian  díu bạn mùa chao nắng
Duyên lỡ làng nhau tháng chuyển mưa
Dạ rối bồn chồn dòm gió sớm
Đời đau lặng lẻ ngóng mây trưa
Mịt mù lối nhạn mờ con mắt
Mềm trái tương tư khoảnh khắc xưa

3 - CHONG ĐUỐC LỠ

Làm sao quên được dáng người xưa
Vẫn biết trăng tàn , nắng đã trưa
Cám cảnh cung đàn chênh chếch phím
Chạnh lòng tiếng sáo lạc loài mưa
Chân lê lối lạ đau lần tiễn
Hồn gởi đường quen, xót lúc đưa
Ngàn lẻ đêm nằm chong đuốc nhớ
Ta thương nhau mải có chi thừa

 4 - GÙI NHỚ TRONG CHĂN

Vớt trăng phơi tít đỉnh đào xưa
Hong ấm tình nhau dưới nắng trưa
Phó mặt gió đùa chao sóng sớm
Cho dù trăng rớt chạm đầu mưa
Đêm tàng mờ tỏ - giây chia biệt
Mộng tỉnh lâm ly phút tiễn đưa
Gùi nhớ trong chăn tình trắc trở
Điếng đau trăm mảnh triệu thu thừa . .

56 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. Trót lỡ nên tình mất dấu xưa
    Em chờ em đợi xá gì trưa
    Gian nan tủi nhục từ sương sớm
    Vất vả nhọc nhằn bất kể mưa
    Phận bạc bây giờ người chẳng đón
    Thân tàn đã hết kẻ chờ đưa
    Đời ta trắc trở không duyên phận
    Phó mặc ai cho chút mộng thừa
    Ghé thăm bác.Kính chúc sức khỏe.

    Trả lờiXóa
  3. Cuối tuần vui vẻ, lão Chôm Viết hí!

    http://img1.imensagens.com/en/weekend/18.gif

    Trả lờiXóa

  4. Ghé thăm chủ nhà, thân chúc mùa Giáng sinh vui vẻ và năm mới 2015 hạnh phúc!

    http://2.bp.blogspot.com/-WF9DKmiOXDU/VJQo8Sf7X5I/AAAAAAAABMA/9z2RnTYwVkQ/s1600/pd.gif

    Trả lờiXóa
  5. Chúc chủ nhà cùng thân quyến năm mới 2015 an khang hạnh phúc nhé!

    http://2.bp.blogspot.com/-ux5qzMo-bwc/VH1SMMfGHcI/AAAAAAAAGj4/0qdTatbofdw/s1600/2zxD0-BXFB-1.gif

    Trả lờiXóa
  6. NGHE TIẾNG LÒNG AI...
    -
    Đêm buồn văng vẳng điệu đàn xưa
    Thánh thót mơ màng chuyện sớm trưa
    Tiếng khóc bồi hồi xao xuyến nắng
    Lời than não nuột ngậm ngùi mưa
    Mười thương dạ sắt thôi thà ngậm
    Chín thấu gan vàng chẳng thể thưa
    Vói hái vầng trăng vườn Thượng Uyển
    Bây chừ quạnh quẽ giữa non thừa...
    Dương Thụy

    Trả lờiXóa
  7. TƯƠNG TƯ CHIỀU

    Nâng niu gìn giữ chút duyên thừa,
    Mấy độ đò buồn vắng khách đưa
    Bến đón thuyền neo chiều tắt nắng
    Mây chờ gió nổi tối giăng mưa
    Rã rời cánh én chào sương sớm
    Khắc khoải nhành lan đón gió trưa
    Lối nhỏ đường quê hun hút bóng…
    Đau lòng chạnh nhớ mối duyên xưa!
    Dương Thụy

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    2. Bài thơ hay lắm cám ơn bạn đã ghé thăm

      Xóa
  8. Thế là tàn rồi chuyện thủa xưa
    Tình ấy coi như giấc ngủ trưa
    Loang mờ bụi phủ một duyên kiếp
    Ngẫm lại coi như mối tình thừa .........
    ....
    Thăm anh và học hỏi -chúc anh chiều thứ abyr hạnh phúc nhé

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    2. Cả ơn MINH LỄ chúc sức khẻo năm mới

      Xóa
  9. BÂNG KHUÂNG
    Vẫn muốn đôi lần lại chốn xưa
    Dư âm một thuở những hè trưa
    Lung linh thuyền mộng chèo trong nắng
    Thấp thoáng vườn tiên ẩn dưới mưa
    Thổn thức tâm tư ngày xưa tiễn
    Bùi ngùi tấc dạ buổi nay đưa
    Giọt châu mặn đắng bờ môi nhạt
    Lối cũ buồn chân những bước thừa…
    Dương Thụy

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Từ dung dị , ý rất mượt mà hay lắm Dương Thụy .Cảm ơn bạn đã có thơ họa để lại

      Xóa
    2. TÌNH ĐỜI
      (Liên hoàn khúc)
      Hờn dỗi tình đời chút thế thôi
      Dấu yêu xưa đã nhạt phai rồi
      Trưa trưa tối tối hồn đơn chiếc
      Sáng sáng chiều chiều bóng cút côi
      Nhớ dáng mẹ gìà hôm tiễn biệt
      Thương người vợ trẻ buổi chia phôi
      Đêm nay chẳng biết bao mùa vắng
      Ngồi đếm buồn rơi cuối góc trời...
      .................................
      Góc trời ráng đỏ rực chiều mơ
      Lối cũ đường quen lại hững hờ
      Xóm vắng đông về nghe quạnh quẽ
      Nhà hoang xuân đến thấy bơ vơ
      Bâng khuâng bước giữa chiều mong nhớ
      Lặng lẽ đi qua buổi đợi chờ
      Dẫu biết dòng đời không phải mộng
      Nhưng hồn dào dạt những lời thơ...
      .................................
      Lời thơ anh viết gởi cho em
      Giấc mộng ba sinh đã cũ mèm
      Nửa cuộc vuông tròn gian dối mãi
      Một đời tan vỡ khổ đau thêm
      Tình xưa xin gởi cùng trăng úa
      Nghĩa cũ đem trao bời gió mềm
      Bỏ lại mình ta mòn mỏi đợi
      Lòng người sâu thẳm tựa màn đêm...
      ...............................
      Màn đêm sương xuống cuộn đầu mây
      Ai bỏ quên ai giữa tháng ngày
      Kẻ ở ngậm ngùi chăn gối nhạt
      Người đi khấp khởi gió trăng say
      Hờn đêm môi đắm vòng tay ấm
      Oán buổi mắt lơi giọt lệ đầy
      Nghĩa cạn thôi đừng mong níu kéo
      Cứ ngồi bỏ mặc để đời xoay...
      ..............................
      Đời xoay cho nát cánh tình thơ
      Có nghĩa gì đâu mãi đợi chờ
      Giữa cõi trầm luân trần tục mộng
      Bên bờ khổ ải thế gian mơ
      Lung linh trong mắt đôi dòng lệ
      Lóng lánh đáy hồn mấy sợi tơ
      Bạc bẻo ngàn năm mây quyện khói
      Nhân duyên tiền định biết đâu ngờ ...
      ................................
      Đâu ngờ người lại bỏ quên ta
      Giữa cõi phù vân vốn nhạt nhòa
      Góc biển ai tìm xuôi vạn lý
      Chân trời kẻ kiếm ngược đường xa
      Chơi vơi giọt nắng vương tàu lá
      Hụt hẫng cơn giông vỗ sóng xòa
      Mới biết tình đời muôn lối rẽ
      Ngậm ngùi buông mấy nhịp cầm ca ./.
      Nhật Nguyên
      25/6/2015
      ____________________
      (Bài họa nối Liên Hoàn)
      Nhật Nguyên & Mùa Thu

      Xóa
    3. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

      Xóa
    4. TÌNH BUỒN
      Cầm ca kiếp số mặc đời xoay
      Để ngõ tình thơ dệt chẳng đầy
      Kỷ niệm bao ngày chưa lắng đọng
      Niềm đau năm tháng vẫn còn đây
      Dấu yêu lầm lỡ, rồi ly biệt
      Hạnh phúc lưng chừng, mãi đắm say
      Đã ngập bờ môi lời dịu ngọt
      Cho hồn chấp chới giọt nồng cay !
      Mùa Thu 25/6/15
      TÌNH MƠ
      Nồng cay mấy giọt để lòng say
      Một cõi riêng tư mãi nặng đầy
      Trăng nước mơ hồ ươm mộng dệt
      Thuyền hoa chao đảo thả tình lay
      Non xanh biển biếc vùi trên sóng
      Gió dập mưa dồn ngập dưới mây
      Ảo ảnh cùng ai chưa trọn vẹn
      Chơi vơi đã thấy nắng qua ngày ./.
      Nhật Nguyên
      25/6/2015
      TÌNH THƠ
      Qua ngày khắc đậm chút tình thơ
      Người đó ta đây mãi hững hờ
      Chiều muộn mưa buồn ru kỷ niệm
      Đêm tàn trăng lẻ khóc niềm mơ
      Lối xưa chẳng nhạt bao mùa hẹn
      Chốn cũ còn ghi những buổi chờ
      Một chén men nồng say chấp chới
      Mà rồi tâm sự vẫn đầy vơi !
      Mùa Thu
      25/6/2015
      ĐỔI THAY
      Đầy vơi giọt nhớ nỗi đau chồng
      Hai nửa phương trời cứ mãi mong
      Nặng gánh đường xa chân lẻ bước
      Quằn vai ngõ cụt dẫm đôi lòng
      Người về tính lại đem cân thử
      Kẻ ở kề bên vẫn quặn hông
      Mái ấm từng đêm say ngọn lửa
      Từ khi níu được sợi tơ hồng ./.
      Nhật Nguyên
      25/6/2015
      TÌNH LỠ
      Tơ hồng vương vấn để lòng nao
      Bến đợi thuyền trôi dạt chốn nào
      Ngõ mộng mưa chiều rơi lạnh lẽo
      Đường mơ nắng xế rọi hanh hao
      Vần thơ kỷ niệm nghe xao xuyến
      Điệp khúc tương tư thấy nghẹn ngào
      Có những đêm buồn thao thức mãi
      Ơi tình một thoáng tựa chiêm bao !
      Mùa Thu 25/6/15
      ĐẮN ĐO
      Chiêm bao mộng mị để hồn đau
      Khép góc riêng tư kiếm ngọt ngào
      Bỏ chút nồng nàn bên gối củ
      Đi tìm hiu hắt bóng trăng chao
      Miền mơ mỗi tối lời thơ dệt
      Bến mộng hằng đêm giọt lệ trào
      Trống vắng đời nhau còn níu kéo
      Tình buồn muôn nỗi mãi lao đao ./.
      Nhật Nguyên
      25/6/2815

      Xóa
  10. TƯƠNG TƯ
    Gom gió về quây rặng núi xưa
    Đi tìm hương cũ giữa trời trưa
    Cay chua trăng muộn chìm sương khói
    Đắng chát mây tàn ngập gió mưa
    Luyến tiếc tình xưa giờ tống biệt
    Thờ ơ duyên mới phút nghinh đưa
    Chuyện lòng muôn thuở tim riêng biết
    Thổn thức cô đơn giữa thiếu thừa…
    Dương Thụy

    Trả lờiXóa

  11. Mùa Valentine vui vẻ bạn nhé!

    http://display.ubercomments.com/6/17954.gif

    Trả lờiXóa
  12. Blog của lương bút do bị VNPT chặn mấy tháng nay không vào được.Hôm nay nhơ mạng VIETTEL trả lời mọi ngươi biết .cám ơn các bạn đã ghé thăm

    Trả lờiXóa
  13. Vạn lý độc hành thơ vạn đấu
    Ta ghè sắc kiếm nhắn người xa
    Phật thánh bây giờ không hiện hữu
    Nhớ ơi ! thằng bạn sống không nhà

    Tượng Chúa giơ tay cười với Chúa
    Phật lạy phàm sinh khóc chúng sinh
    Ta mủi lòng người quằn tay nải
    Ngâm cả thế gian rượu một bình

    Chờ đợi tháng mòn gươm rĩ sắc
    Tiếng thơ lạc lõng chốn hào nhiên
    Tang bồng chua lắc mùi nhuệ khí
    Bẻ gãy kiếm cung giữa tục huyền

    Gót đau lên gót màu thế sự
    Lòng nhen nhóm lại nữa đau thương
    Cốc chồng lên cốc cười vỡ trận
    Dũng sĩ mài thơ chuyện có thường
    ( theo gót thi nhân)

    Trả lờiXóa
  14. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. NGẬM NGÙI QUAN TÁI
      Hương Giang con nước thửng thờ trôi
      Thành nội mù sương nhớ một người
      Cố lý, nàng ghi câu: "túy ngọa"
      Tha hương ta tạc chén: "ly bôi"
      Trăng nghiêng ải bắc, đêm cô quạnh
      Mây khuất thành nam, chiều lẻ đôi
      Chùng vó ngậm ngùi trời quan tái
      Nghe lòng ray rức mãi không thôi

      Xóa
  15. KHUYẾT NỮA RẰM TRA8NG

    Em giờ đẹp lắm tuổi U năm
    Cứ ngỡ vầng trăng, khuyết nữa rằm
    Ta nhớ một thời em áo trắng
    Chỉ lén nhìn thôi đã mộng thầm

    Và tiếp nhiều mùa thu trút lá
    Sân trường vắng lạnh bóng em tôi
    Vui với ba lô miền khói súng
    Mà nhớ người xưa xuyên núi đồi

    Bận chuyện hành quân không dự cưới
    Không lần ngơi nghỉ chốn sa trường
    Nhớ bữa trực quân trên hào chiến
    Bi đông giả rượu tiễn người thương

    Không biết bao giờ ta gặp lại
    Mà trời chuyển tiết đã già thu
    Em đẹp một thời xuân con gái
    Ta giờ, ải nhạn bóng xa mù

    Trả lờiXóa
  16. LÁ RƠI
    Nhìn lá vàng thu lớp lớp rơi
    Nỗi tê tái xứ lạnh chân trời
    Mày râu, hảo hán nào cô độc
    Vó ngựa, phong lưu chẳng cút côi
    Tráng sĩ mài trăng, trăng lệch khuyết
    Thi nhân pha mực, mực đầy vơi
    Kiếm cung nhuộm nợ lên màu tóc
    Vững chí trai hùng trước lá rơi

    Trả lờiXóa
  17. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  18. BẾN PHÙ SINH

    Cuộc trăm năm ai cười ngạo nghễ
    Ta khóc thầm chạm phải đời đau
    Vâng vẫn biết sang sông đò lạnh
    Vá nỗi buồn dâu biển vì nhau

    Bạn xa ta cuộc cờ ly loạn
    Cuộc phiêu linh gươm bút rét cùn
    Ta mài trăng chong ly chờ kẻ sĩ
    Lệch đường gươm tơ lạnh phím chùng

    Ta hảo hán đau đau ngần ly biệt
    Vàng lên lối cỏ tiễn lần đi
    Bài thơ trắng phếch màu tang tóc
    Bên góc trời ta khóc suốt chiều ni

    Thương góa phụ lệ lăn trong tròng mắt
    Nghe thương đau, đau quặn đáy lòng
    Hồn khắc khoải trắng treo mớ tóc
    Khúc tình nồng muôn thuở giữa mênh mông

    Ta rưng lệ khóc đưa thêm đoạn cuối
    Mộng giang hồ dang dỡ đường mây
    Nghe thiếp nghẹn lời trăm năm ấy
    Bải phù sinh ngắn ngủi chua cay. . .@

    Trả lờiXóa
  19. SUỐI ĐÁ LA GI
    Thuyền lãng tử chèo theo nguồn cảm hứng
    Rừng lênh đênh ghềnh thác đổ xa mù
    Suối Đá La Gi chiều nay dừng lại
    Bến bờ xưa nghe em hát thiên thu
    Du dương quá như lạc vào ảo mộng
    Viết bài thơ trên dòng nước thiên nhiên
    Riêng tặng cho em một ngày trọn vẹn
    Một ngày thôi bất tuyệt tiếng ngân huyền
    Bởi phút giây cũng đủ rồi vĩnh cửu
    Ngồi bên nhau rào rạt suối vang ầm
    Còn chi hơn nữa khi kỳ ngộ
    Hai tâm hồn chung nhịp thở tri âm (tâm nhiên)

    Trả lờiXóa
  20. ĐẸP LẮM LÁ BÀNG THU
    Chừng ấy nhớ, xa xa chiều cố quận
    Trời Lagi trắng muốt dưới sương mù
    Người lính đảo tìm vui cùng sóng nước
    Mùa sang thu đẹp lắm lá bàng thu

    Vỗ lên đá Trường Sa ầm ào sóng
    Lăn bên ta tựa mái tóc nhung huyền
    Những thỏ thẻ những ngày chưa nhập ngũ
    Như bài thơ lưu lạc đến non tiên

    Và có bao giờ em nhớ đảo
    Những chàng trai trên đầu tuyến quê hương
    Cũng lắm lúc nhớ La gi có mẹ
    Vì tình quê gạt nhớ bên đường

    Anh viết nót bài hùng ca ngày ấy
    Gởi về em lời biển quê ta
    Bài hùng ca thiếu mùi thơm của lúa
    Em cứ tin biển đảo cũng mặn mà . . !

    Trả lờiXóa
  21. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  22. CHẠNH LÒNG VÓ NGỰA

    Em kiều diễm ta một thời vụng dại
    Bản tình ca nghe xa vắng trong nhau
    Muốn níu lại nhưng hồn thu không lại
    Loan lên vùng cỏ rối xác xơ màu

    Ta lưu lạc giữa miền đơn gió ngược
    Chạm thu về nghe lá khóc trong thu
    Ngựa chùng vó, suối rừng hoang lạnh
    Lòng băn khuân qua lớp bụi xa mù

    Về tìm lại vết hoang sơ ngày cũ
    Dấu bụi mờ ai thức dưới thềm trăng
    Bư trầm tích có còn ghi quên nhớ
    Khắc lên đời đường kiếm phù vân

    Em ở đâu quan sang trời trái gió
    Chạnh lòng vó ngựa hí đường khuya
    Áo vu quy chưa kín che ấm lạnh
    Ta quay về khâu vá chuyện ngày xưa.. .. .. . @

    Trả lờiXóa
  23. GIÓ QUA VÙNG LỮ THỨ
    Em con gái hồng hồng thêm xuân sắc
    Ta đa tình nhìn cá thẹn chim sa
    Rồi khắc khoải phơi tình đêm nguyệt lạnh
    Trận cuồng phong xao xác lá bay xa
    Em gắm lụa tóc bồng bềnh trước phố
    Ta phập phù
    trĩu nặng gót phiêu linh
    Mang côn độc giữa miền trăng viễn xứ
    Hỡi Đông Sơ! Quên được rượu chung tình
    Nét đài cát cuống phăng hồn cuồng sĩ
    Ta nghênh ngông uống rượu nhớ Kinh Kha
    Nhớ Dịch Thủy dìm chôn mùi vương dã
    Áo cơ hàn phủ ấm cõi lòng ta
    Ta cười trắng, đêm dài huyền ảo
    Rồi vẽ bia trên trang giấy muộn phiền
    Xô định mệnh lùi xa vùng hoang tịch
    Chôn nỗi buồn thầm kín với vạn niên
    Mai thức dậy xin em đừng sướt mướt
    Vì sương đêm nay khô cả lệ rồi
    Ngọn gió xuân đã qua vùng lữ thứ
    Bạc mái đầu ghét định mệnh phân đôi...@

    Trả lờiXóa
  24. KHUẤT DÁNG EM RỒI
    (Tặng Việt )
    Xa ngái đường xa mờ lối gió
    Dường như rừng khép lá đau đau
    Ta từ xa xứ sờn bâu áo
    Em nhớ bao lần ta khóc nhau
    Em gieo bãi nhớ dài chi lạ
    E chừng đá sõi cũng mang mang
    Gío nghịch thúc rèm đêm nguyệt lạnh
    Ngoài song trăng thả bóng hoang tàn
    Mơ mãi màu xanh trong sóng mắt
    Và biên biếc lá khắp non ngàn
    Ta đi vội chuyến qua đò chật
    Khuất dáng em rồi. . . lạnh phố hoang
    Rồi bữa em về miền lạ lẫm
    Mây buông ngập ngụa khói phiêu linh
    Vó câu luân lạc miền tan hợp
    Rủ hồn trong sa mạc ba sinh
    Đêm say ly rượu run từng ngụm
    Nhớ nhớ quên quên một chuyến đò
    Xóm cũ nghiêng mành mùa đi vội
    Nhớ nắng mong manh tuổi học trò@,,,

    Trả lờiXóa
  25. TUNG VÓ
    Mài kiếm tra cung đạp núi ngàn
    Vỗ lưng tung gió ngựa giàn ngang
    Dương danh chí tại tam giang rõ
    Dựng nghiệp thân nơi bốn bể vang
    Trọng khí kiêu hùng nơi trận mạc
    Khinh phường nhu nhược chốn cung vàng
    Tình nhà nợ nước cao bằng núi
    Thề quyết giữ gìn chẳng phí hoang

    Trả lờiXóa
  26. NGƯỜI ĐI
    Người đi bóng phố thả dài
    Hiên trăng rêu phủ gió cài rèm thu
    Hoang vu mù lối xa mù
    Rớt buồn thiên cổ chiều đu đưa chiều
    Người đi mưa phố điều hiu
    Nghe băng quơ lạnh cô liêu ướt lòng
    Mây treo cố xứ ướm đông
    Chênh vênh chiếc lá mây bồng bềnh bay
    Người đi vàng lá thu gầy
    Muộn mùa gọi thức cay cay mắt chiều
    Đá mồ côi vệt rong rêu
    Mênh mông chiếc bóng hắt hiu gió hờn
    Người đi phố trở trăn buồn
    Lệch vầng thơ để mỏi mòn thương trăng...
    06/03/16

    Trả lờiXóa
  27. TÌM LẠI NGUỒN XƯA
    Hỏi nước sông Hương có ngược dòng ?
    Ơi người ! sao nở bỏ sang sông
    Nhớ lần tựu học người từng đợi
    Đến lúc tan trường ta mãi trông
    Chung lối bao lần chưa kịp ngỏ
    Chừ xa thương quá cũng bằng không
    Trăng treo xứ Huế, trăng buốt lạnh
    Tìm chút nguồn xưa để ấm lòng . . .!
    (Giang Đà)

    Trả lờiXóa
  28. RỒI MAI TA THỨC
    Chiều vội xuống sóng reo lên biển rạng
    Dấu chân người trên cát đã phôi phai
    Rót năm tháng, rót đầy ly hoan hoải
    Trong mỏi mòn tắm gội dưới sương mai.

    Hương con gái ngọt ngào bên chân sóng
    Giữa mênh mông nghe thu rụng cuối chiều
    Ta viễn xứ lưu đày nơi hoan tịch
    Mỗi lần thu đau lá biết bao nhiêu !

    Rồi, mai ta thức nhiều đêm trắng
    Cạn chén phong trần thương nhớ ai
    Câu thơ khập khểnh tan thành rượu
    Rót suốt nhân gian giấc mộng này

    Trả lờiXóa
  29. THU ... !
    Thu trong tôi đã bao lần
    Vàng lên chiếc lá mờ dần dấu sương
    Em còn ngắm lá bên đường ?
    Thoảng lên mùi tóc thả hương suốt chiều

    Trả lờiXóa
  30. Lâu quá mới ghé thăm nhà anh Lương Bút. Kính chúc sức khỏe.

    Trả lờiXóa
  31. Mãi nét đài trang vẫn dáng hình
    Em cười khúc khích cặp môi xinh
    Ta mơ gặp được thêm lần nữa
    Đã hút hồn ta một chuyện tình!. . .

    Trả lờiXóa
  32. HONG LÁ
    Khúc khích em cười đá cũng ghen
    Nên chi dòng nước đã ưu phiền
    Quê xưa chừng khuyết bờ thương nhớ
    Hong lá cuối mùa phơi nỗi riêng.

    Trả lờiXóa
  33. http://vov10.blogspot.com/

    Trả lờiXóa
  34. CHỜ
    Ta chờ người mãi cũng nơi đây
    Để mấy mùa trăng khuyết lại đầy
    Lớp lớp rêu phong đường hạ cũ
    Nghe lòng quằn quặn trái tim cay

    Cứ ngỡ tình ta rồi mãi mãi
    Đâu ngờ xa vắng đến dường này
    Em đi lối ngược buồn hiu hắt
    Liệm chết hồn ta trong cõi say .

    Trả lờiXóa
  35. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  36. XIN NHƯ MÂY TRẮNG
    Xin đừng ghé mắt khóc thu
    Như thân phận lá cuối thu ngậm ngùi
    Nay mai mùa cũng đông rồi
    Xin em lần nữa như hồi chưa đông
    Nét thu đóng quánh khuê phòng
    Dù tàn phai phấn, nhụy đông trể tràng
    Em đừng lạc lệch dấu thu hoang
    Để riêng thu chít khăn tang cuối trời
    Lòng thu đau điếng ngậm ngùi
    Đừng ươm lên phố giọt rơi hôm nào
    Cũng đừng liệm kín niềm đau
    Xin như mây trắng chớ trao uẩn tình

    Trả lờiXóa
  37. BÚT LƯƠNG cùng HONG VAN LE họa đối thơ vui
    Hong Van Le
    Hẹn rằng một buổi chiều yêu
    Cùng nhau ra biển ngắm điều nên thơ
    Hỡi rằng anh chớ hửng hờ
    Để làn tóc rối ôm bờ vai em
    But Lương đáp rằng
    Ngại ngùng ne né làm ngơ
    Sợ nằng nặng nhớ sợ thơ tội tình
    Rồi mai có kẻ buồn tinh
    Sợ đau lòng khách sợ mình vô duyên
    Hong Van Le thưa rằng
    Sợ chi đâu nữa hỡi anh
    Để câu thơ lở muộn nhành tương tư
    Để cho em thực vô hư
    Để cho mắt ướt mộng dư vì tình
    Bút Lương nói rằng
    Lạy trời cho một đêm mơ
    Để đông đừng lạnh như tơ chùng chình
    Để đêm mình với chúng mình
    Để khi trở gió như tình cờ thôi
    Hong Van Le thưa rằng
    Gió đông se sẽ nhẹ đưa
    Cơn mơ chợt giấc như mưa cõi lòng
    Thơ em hồn tựa mây hồng
    Buồn trong nỗi nhớ tình nồng duyên ta
    Bút Lương nói rằng
    Phải lòng cô bé hôm nào
    Đểm về tơ tưởng lòng sao ngập ngừng
    Vì em nghiêng cả trời xuân
    Nên thơ anh mới chín từng thương yêu
    Hong Van Le thưa rằng
    Nè anh sao giám mơ tình
    Để cho mắt ngở thập thình tim trao
    E thẹn em chẳng biết sao
    Miệng cười môi nở má đào làm duyên....

    Trả lờiXóa
  38. BÚT LƯƠNG .....HONG VAN LE họa đối thơ vui
    BÚT LƯƠNG
    TA mười năm khuất bóng trăng
    Đong đêm thức vẽ chị Hằng vào thơ
    Lệch xuân , lệch lạc bến bờ
    Lạnh đêm phố núi tìm mờ đồi sim
    HONG VAN LE
    CHI còn đâu nữa người thương
    Ánh trăng gác bóng trên đường phố xưa
    Chân em dạo bước dưới mưa
    Thẩn thờ chợt nhớ anh vừa tìm em
    BÚT LƯƠNG
    VẦNG trăng khuyên khuyết trên non
    Nỗi đông gác lạnh mình còn tìm nhau
    Thức đêm đâu đủ nhiệm mầu
    E rằng mưa có làm đau gót nàng
    HONG VAN LE
    THÂU canh trăng gác mái sầu
    Thơ em lạnh lẽo vài câu chữ buồn
    Gió thời đông ngạch mạch nguồn
    Se ngang sợi nhớ đêm nguồn đông se
    BÚT LƯƠNG
    NỢ nần nhau một nghiệp thơ
    se lòng nỗi nhớ bao giờ phôi phai
    Giang hồ gót liễu dặm dài
    Nghiêng nghiêng mái tóc quên cài lược thu
    HONG VAN LE
    TRÓT mang duyên nợ hồn thơ
    Gieo lòng khắc khoải tin chờ đợi nhau
    Ươm tình trao phép nhiệm màu
    Cho xanh mắt biếc cho nhàu câu thơ
    BÚT LƯƠNG
    TA về ôm trọn bài thơ
    Kê lên giấc ngủ mái chờ chim bao
    Hương loan mùi cúc hôm nào
    Dần theo lối mộng đi vào trong mơ
    HONG VAN LE
    NGỞ rằng anh quá hửng hờ
    Để câu thơ muộn để chờ tin ai
    Đêm về nhung nhớ song cài
    Ghi lên khoé mắt tóc gài chim bao ....

    Trả lờiXóa
  39. BÚT LƯƠNG cùng HONG VAN LE họa đối thơ vui .....
    HONG VAN LE thưa rằng
    Trăng khuya gác bóng bên thềm
    Thơ em ru giấc vào đêm gió lòng
    Má hồng ngỡ chốn quê phòng
    Hồn mơ chợt tĩnh buồn không nếp sầu
    BÚT LƯƠNG đáp rằng
    Bóng ai thấp thoáng bên thềm
    Dưới trăng đồng vọng màn đêm chạnh lòng
    Cầm bằng nam đáo nữ phòng
    Cho câu thơ nối được không hỡi người
    HONG VAN LE thưa rằng
    Dáng người thôn nữ anh ơi
    Cầm bằng dạo khúc đờn thơi thảnh lòng
    Khuya phòng một chốn má hồng
    Ngân xa tiếng gió , tiếng đồng thục nhi
    BÚT LƯƠNG nói rằng
    Mười thương cô bé quê ơi
    Hương con gái ấy đương thời xuân sang
    Cho dù tình có trễ tràng
    Treo treo sợi nhớ buộc ràng chân ai
    HONG VAN LE thưa rằng
    Chín thương mười nhớ bẽ bàng
    Xuân xanh ghé tới nhỡ nhàng duyên em
    Hỡi anh quân tử thử xem
    Đo lòng thi sĩ trước thềm sầu tư
    BÚT LƯƠNG nói rằng
    Trễ tàu cũng bởi ga đêm
    Để cho cỏ nội gió lên về ngàn
    Buồn hiu trước chuyến đò ngang
    Câu thơ lành lành miên man xứ người
    HONG VAN LE thưa rằng
    Chuyến đò ghé bến qua đêm
    Khươ chèo gác mái vương em ngở lòng
    Sầu tư vấn chút tình nồng
    Bên cầu khắc khoải má hồng duyên ai....

    Trả lờiXóa
  40. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  41. VÌ CÔ
    Chạm lòng cô bữa chiều qua
    Đêm về tơ tưởng nghe ta ngập ngừng
    Vì cô nghiêng nữa trời xuân
    Nên thơ bay vút chín tầng yêu thương

    Trả lờiXóa
  42. CHẠNH LÒNG
    Rồi bữa em về sương có lạnh
    Ta ngồi thao thức chạnh lòng đêm
    Nghiêng cốc , em cười trong hớp rượu
    Mà nghe thương nhớ cứ dài thêm

    Trả lờiXóa
  43. VẾT CHÂN LOANG
    Ước làm con sóng biển chiều nay
    Lấp vết chân loang sợ mai này
    Sợ gió tìm về qua lối cát
    Chỉ mỗi mình em ... Mà đắm say
    Em cười đóng quánh khách tình si
    Chợt thức hồn ta tuổi dậy thì
    Gửi tất yêu thương vào với gió
    Để dìu người ấy suốt chiều ni
    Mỗi bước chân em, mỗi ngập ngừng
    Mỗi lời muốn nói . . .tự nhiên ngưng
    Nào ai có hiểu lòng thi khách
    Muốn viết nên trang sợ lạnh lùng
    Rồi đến bao giờ em mới hay
    Ta từ tay trắng, đến trắng tay
    Cầm bằng thương nhớ, quên mà dễ
    Thà cứ tha hồ một cuộc say ./.

    Trả lờiXóa
  44. KẾT NỐI VẦN THƠ
    Thập thủ liên châu
    I
    Lững thững thuyền trăng nhẹ mé hồ
    Dầm khua mặt nước dậy cung tơ
    Mãi lo lá mỏng chưa rời cội
    Lại sợ gió to dạt khỏi bờ
    Người mượn vần thơ cài bến mộng
    Tôi dìu ngọn bút dệt dòng thơ
    Đôi lời ngỏ muộn e chưa tiện
    Mai mốt trao nhau dẫu một tờ
    II
    Một tờ chuyển tải cả tình chung
    Vững khúc “Tương Như” chớ để chùng
    Háo hức năm chờ chưa kịp ngỏ
    Nôn nao tháng đợi mấy lần rung
    Sâm thương lách cửa bồn chồn dạ
    Nhật nguyệt dòm song rạo rực lòng
    Trót đã duyên thơ vầy phận bút
    Mà này thôn nữ hiểu dùm không?
    III
    Không tỏ thì sao biết nỗi này
    Bài thơ tình mượt đọc càng say
    Nhởn nhơ nét chữ trôi hồ nhớ
    Lểnh khểnh dòng yêu lội biển đày
    Muốn mượn diễn đàn trao ý mọn
    Cầu mong thi hữu sửa lòng ngây
    Tìm nhau hong ấm hồn thu trước
    Nghĩa bạn còn đây nhớ mãi ngày
    IV
    Ngày lại chiều qua nắng trải vàng
    Mây giăng thành nội cũng dần tan
    Nam ai sớm hạ lay hồn khách
    Quan họ chiều thu chạnh phiến đàn
    Ai xẻ uẩn lòng cùng phận Điệp
    Tôi chia oan khúc với tình Lan
    Ngoài trời trái gió trời se lạnh
    Gót liễu rồi sao giữa lúc hàn
    V
    Hàn gắn vết lòng có dễ đâu
    Miễn đừng hờ hững lụy phiền nhau
    Chỉ e phận cải duyên thua thắm
    Đâu để duyên kim phận rửa màu
    Dù phải trớ trêu người mỗi quận
    Cũng gieo thấp thỏm khách năm châu
    Những mong sớm gặp người thương cũ
    Lận đận làm sao lại trễ tàu
    VI
    Trễ tàu quyết đợi chẳng lâu xa
    Sợ lắm người xưa mắt lệ nhòa
    Thơ có kiệm lời thơ vẫn gởi
    Nhạc dù lạc phách nhạc còn ca
    Cùng nhau đâu gợn màu chinh chiến
    Cách mặt dường không chuyện bất hòa
    Bởi lẽ chúng mình chung lối mộng
    Nên tình ngan ngát dậy hương hoa
    VII
    Hoa mởn vườn bên bướm quyện đầy
    Nàng thơ thôn dã má hây hây
    Trời nam én giục, quyện tìm bạn
    Bến bắc nhạn kêu, quốc chọn bầy
    Xuôi ngược sông hồ in dấu khách
    Mỏi mòn “QUÊ KIỂNG” ngóng làn mây
    Trao lời tự sự ai tâm đắc
    Ký ức hiện về thuở bé ngây
    VIII
    Ngây ngất trời đông lóe ánh dương
    Buông châu nhả ngọc ngát mùi hương
    Giọng oanh thánh thót nghe thân mến
    Nét bút thanh tao thấy dễ thương
    Người chẳng ngập ngừng riêng một lối
    Tôi đương đo đắn giữa ba đường
    Phải chăng tiền kiếp hai ta đã …
    Nên chẳng ngại ngùng chuyện tóc sương
    IX
    Sương trắng đong đưa nhuộm mái đầu
    Mỗi người mỗi nẻo biết tìm đâu
    Chiều qua nhận được phong thư khách
    Mai đến gửi đi ảnh chẳng màu
    Với khách tâm đồng, thơ nối nhịp
    Cùng người hợp ý, bút xây cầu
    Nhắm lời thi sĩ xa xôi đó
    Viết lách năm canh chả nệ dầu
    X
    Dẫu bịn rịn nhau bước chẳng rời
    Tình thương mến bạn khó lòng nguôi
    Mai kia cách biệt buồn đôi nẻo
    Mốt nọ tương giao đẹp nhất trời
    Nếu phải trong mơ, mừng hớn hở
    Còn như đối mặt, tỏ vui tươi
    Nhịp dài thơ thẩn ta cùng bước
    Tô điểm sân chơi thật rực ngời....

    Trả lờiXóa
  45. La gi phố biển ầm ào sóng
    Nhưng chiều nay biển lại thu mình
    Ta trầm ngâm bên quán đời, góc phố
    Rót vào thơ bằng giai điệu vô hình
    Năm ly nữa sá gì say với tỉnh
    Lòng trống không theo khói thuốc lan xa
    Tóc dài thượt, áo đời sương gió phủ
    Đường giang hồ bóng bạn mãi mù ra
    Đất trời khiến hôm nao mình gặp gỡ
    Uống cho say, chếnh choáng lúc đi về
    Rồi mai có chết đời không tiếc
    Ai kẻ đề bia lại chửi thề
    Thiên hạ nói" trần gian là cõi tạm"
    Mà làm chi, trau trét áo phù sinh
    Bạn lan bạc biển trời cơi nới rộng
    Ta nhốt mình trong thảo lư xinh . . .!

    Trả lờiXóa
  46. La gi phố biển ầm ào sóng
    Nhưng chiều nay biển lại thu mình
    Ta trầm ngâm bên quán đời, góc phố
    Rót vào thơ bằng giai điệu vô hình
    Năm ly nữa sá gì say với tỉnh
    Lòng trống không theo khói thuốc lan xa
    Tóc dài thượt, áo đời sương gió phủ
    Đường giang hồ bóng bạn mãi mù ra
    Đất trời khiến hôm nao mình gặp gỡ
    Uống cho say, chếnh choáng lúc đi về
    Rồi mai có chết đời không tiếc
    Ai kẻ đề bia lại chửi thề
    Thiên hạ nói" trần gian là cõi tạm"
    Mà làm chi, trau trét áo phù sinh
    Bạn lan bạc biển trời cơi nới rộng
    Ta nhốt mình trong thảo lư xinh . . .!

    Trả lờiXóa



* Các bạn có thể copy link hình và link video clip của youtube và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ.